Giỗ đầu Má thương!

Tròn năm Má về Trời
Tròn năm con mồ côi
Huyệt sâu chôn thân Má
Con khóc ngất … lưng đồi

Nhớ Má, Má thương ơi
Vì con suốt một đời
Đến ngày về cõi Phúc
Thương khóc đàn con côi!

Vì con Má gánh tội
(Nhà Phật gọi sát sinh)
Sát vật nuôi con lớn
Má tôi …chỉ hy sinh

Hôm nay tròn giỗ Má
Con tụng một thời kinh
Nguyện cầu hương linh Má
Muôn kiếp: Phật tái sinh….

Tháng Hai 11, 2017 at 12:33 sáng Để lại phản hồi

Sách Vở

Em về tuổi nhỏ trong sách học
Má hồng như thuở mới tròn trăng
Áo em vạt áo không đùa nắng
Mà ấm trong anh đến lạ lùng

Tháng Mười Hai 7, 2016 at 10:39 sáng Để lại phản hồi

Tiễn Người (Kính tặng nhà thơ Phan Anh Dũng)

Có thế thôi ư?
một cuộc tiễn Người
Ròng rọc rên, siết chặt trục quay
Kim tĩnh đậy từ từ vào huyệt đạo
Người vĩnh biệt Người thiên kiếp loay hoay

Có thế thôi ư?
một cuộc đưa Người
Lời tụng niệm vang, mây gió ngừng bay
Xuyên huyệt lạnh chạnh lòng con hiếu thảo
Mẹ nằm cạnh cha ân nghĩa tình đầy

Có thế thôi ư?
một cuộc dạo chơi
Đời oằn lưng thêm nặng gánh vai gầy
Mùa tang trắng bên sườn đồi lặng gió
Tiễn đưa Người mắt lệ nhạt nhòa cay

Có thế thôi ư?
một cuộc rong chơi
Từng cánh hồng rơi vùi giấc ngủ say
Gởi cho Người những đóa hoa lưu xứ
Lời kinh buồn nhang khói cuốn mây bay

Có thế thôi ư?
Tiếng máy cày ủi đất
Ủi ngụm cuối cùng vùi lấp vết hư không

Thế Sử 02/23/2016
(Viết vội để gởi các nhà thơ yêu quý B Sông Cửu, Phạm Hồng Ân, Hai-yen Nguyen )

Tháng Mười Một 1, 2016 at 5:00 chiều Để lại phản hồi

Thi ký LỄ TIỂN BIỆT HIỀN MẪU PHAN ANH DŨNG

* ĐƯA TIỂN

Núi giáp núi phố nối dài theo núi
Đồi nối đồi mộ chí chật triền đồi
Người tiển đưa người, lặng thầm tiếc nối
Cát bụi ngàn khơi…một cõi đi về!

*CÂU KINH

Câu kinh vĩnh biệt người về Cực Lạc
Ngàn xác hoa tươi rơi dưới nắng tàn
Khói hương quyện trong gió ngàn xào xạc
Man mác nỗi buồn phảng phất không tan!

*CHIA TAY

Lời kinh mở cửa cổng Trời
Thảnh thơi cực lạc bỏ đời trần ai
Biết rằng cõi thế đọa đày
Oằn vai Mẹ gánh…chia tay con buồn!

*NỖI ĐAU

Nhìn anh cày tang cho Mẹ
Tâm tình khó bẻ chia nhau
Trông chị rưng rưng ngấn lệ
Nỗi buồn cào xé nỗi đau!

(Thương tặng Phan Anh Dũng)
Sông Cửu
Feb/23/2016

Tháng Mười Một 1, 2016 at 4:59 chiều Để lại phản hồi

Trăng Đêm

Triền núi
trăng treo
đêm … nguyệt bạch

Ngang trời
chim nhạn
lạc đường bay

Cô tịch
tiếng buồn
xưa
vọng lại

Cô tịch
như …
vầng trăng

đêm nay…
phan anh dũng 17/9

Cảm tác bài Trăng  Đêm
của Nguyễn Thế Sử

Đêm qua
trăng thức
bên triền núi

Một lũ
chim trời
lạc tiếng kêu

vài lá
vàng thu
rơi…
lặng lẽ….

Lặng lẽ…
bên thềm

lặng lẽ
Yêu….

Thế Sử
September 16, 2016

 

Tháng Mười 17, 2016 at 9:21 sáng Để lại phản hồi

bài tiễn mẹ

đất cao thấp. doc ngang. nghìn huyệt mộ
trời thênh thang. xứ lạ. Mẹ đơn côi
những dấu đạn. ngày xưa. đau thân thể
thấm gì đau. chôn mẹ. giữa lưng đồi

ta bật khóc. nát tim. buồn xanh mướt
vành khăn tang. hoa trắng. nụ non tươi
đất huyệt sâu. úng vàng. xanh cỏ đắp
lá mồ côi. sao xanh được. Mẹ ơi!

bạn theo ta. tiễn mẹ. nước mắt rơi
thành con chữ. chia nhau. buồn mẹ mất
không tận thế. sao hỗn mang. trời đất
mây xám buồn. tang trắng. kẻ mồ côi!

Tháng Tám 22, 2016 at 11:25 sáng Để lại phản hồi

Tóc Mơ

Này người từ nẻo khói sương
Ta đi trăm hướng mà thương nhớ hoài
Quẩn quanh hai vạt áo dài
Cuốn ta về lại một thời lãng du

Biết rằng đời vốn phù du
Sao ta hoài nỗi thiên thu nhớ người!

Bâng khuâng nhớ … một nụ cười
Trăm bài thơ chẳng đủ lời…yêu em
Nhớ gì một mái tóc mềm
Mà trăm ngàn sợi trói tim … suốt đời!

Giở trang kinh, chẳng thấy lời
Chỉ là sợi tóc một trời nhớ thương!

Tháng Tám 22, 2016 at 10:29 sáng Để lại phản hồi

Post cũ hơn