Phan Anh Dũng


Phượng Hoàng News 125

Đăng trong Báo Phượng Hoàng bởi phananhdung on Tháng Mười 5, 2010

Mời đọc báo Phượng Hoàng số 125

Xin nhấn vào link:

ph125

Phượng Hoàng Xuân Canh Dần

Đăng trong Báo Phượng Hoàng bởi phananhdung on Tháng Hai 18, 2010

Mời vào link đọc báo Phượng Hoàng Xuân Canh Dần

PhuongHoangTeta1

xuân bút

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Hai 12, 2010

qua tường lửa vào facebook, multiply . . . Đây!

Đăng trong Văn bởi phananhdung on Tháng Mười Hai 5, 2009
Tags: , , ,

Nếu bạn ở Việt Nam và không vào được các trang web bị chặn do tường lửa, bạn chỉ cần vào site dưới đây là sẽ truy cập được:

http://www.suresome.com

Bạn cần type cái link của trang web mà bạn muốn xem vào trong cái box của trang suresome là xong. Trang suresome sẽ mở ra 1 window của trang mà bạn muốn xem. Hiện nay các trang facebook hay multiply hay bị chặn, bạn thử dùng suresome thì sẽ vào được dễ dàng.

Nếu bạn muốn, bạn có thể tạo 1 account tại suresome, bạn sẽ có nhiều cơ hội sử dụng nhiều chức năng tiện lợi. Tôi thích chức năng bookmark. Thí dụ ở hãng bạn xem 1 trang bạn thích, bookmark nó ở trong account suresome của bạn. Khi dùng computer ở nhà, bạn login vào suresome thì bạn có thể xem lại trang bookmark ngay tại computer ở nhà.

Hy vọng bạn sẽ không bị cản trở khi surf internet nữa. À, vì bandwidth hạn chế nên suresome chưa thể coi được video, các trang web có script file nhiều khi còn hạn chế, nhưng nói chung hotmail, yahoo, facebook, multiply hay wordpress chỉ là chuyện nhỏ khi dùng suresome.

Good Luck và have fun!!!  :-)

Xuân nơi đất khách

Đăng trong Văn bởi phananhdung on Tháng Mười Một 24, 2009

Dòng sông và con đò nhỏ – hình ảnh không thể quên ở quê nhà.

Hàng năm, sau những ngày chung vui  Lễ Giáng Sinh và Tết Dương Lịch truyền thống của người bản xứ, người Việt sống xa quê hương lại nao nức với  cái không khí của Lễ Tết Nguyên Đán: Tết cho thân nhân quê nhà và cho gia đình nơi họ đang định cư.Có hoà nhập với không khí cận Tết tại các thành phố có người Việt sinh sống mới thấy được sức sống và nghĩa tình của người Việt. Họ không quên thân nhân ở quê nhà và cũng thật lòng với Lễ Tết nơi đất khách, vì với người Việt xa xứ, Tết là một truyền thống văn hóa kết nối họ lại với nhau, đồng thời nó cũng là sợi dây giữ cho những thế hệ trẻ còn biết được cội nguồn văn hóa của con Hồng cháu Lạc.

Hãy cứ nhìn những gian hàng bánh mứt không thiếu một thứ gì tại các siêu thị, từ những mứt bí, mứt sen, mứt dừa đến bánh chưng, bánh tét, bánh ít, rồi nào là giò lụa, giò thủ, dưa món…đến hàng núi trái cây dùng cúng lễ Tết như cam, bưởi, quýt, mãng cầu đu đủ, xoài, hồng khô…Ấy là chưa kể đến những chợ hoa mà đào, mai, lan, thược dược, thủy tiên, vạn thọ, cúc, trúc…năm nào cũng được bày bán hơn một tuần lễ trước Tết. Hãy cứ nhìn những dòng người Việt Nam xếp hàng chờ gởi tiền về cho thân nhân  tại các dịch vụ chuyển tiền…là người ta biết mùa Xuân đã về trên đất nước họ, nào những bà mẹ hom hem chắt chiu tiền già hàng tháng, những cháu nhỏ để dành chút tiền dành dụm của các ngày làm thêm mùa Hè, những công nhân đem check lương từ hãng xưởng chưa kịp đổi để kịp gởi về cho người thân . . . thì mới cảm được cái “tình nghĩa giáo khoa thư của người Việt”.

Nhưng chính yếu vẫn là những Hội Xuân được tổ chức rầm rộ và chu đáo. Không cần phải tham dự Hội Xuân của thành phố 200.000 hay 300.000 ngàn người Việt sinh sống như Little Saigon, người viết xin mời bạn đọc tham dự một Hội Xuân tại San Diego, thành phố cực Nam của tiểu bang California, nơi chỉ hơn  40.000 người Việt định cư, để thấy cái tinh thần gìn vàng giữ ngọc của cộng đồng người Việt.

Vài hình ảnh được thiết kế tại Hội chợ Xuân San Diego 2007 gợi nhớ đến quê hương
quán bên đường.

Với chủ đề Xuân Hy Vọng, Hội Xuân của Cộng Đồng Việt Nam San Diego được Liên Hội Tuổi Trẻ San Diego tổ chức với sự hỗ trợ của các hội đoàn địa phương đã diễn ra trọng thể liên tiếp ba ngày cuối tuần 9, 10, 11 tháng 2-2007, tại khu parking thênh thang của sân vận động Qualcoom.Trong khuôn viên bao bọc bởi cả trăm gian hàng bày bán và triển lãm, thôi thì không thiếu thứ gì cho bạn vui Xuân, người ta có thể tìm thấy đầy rẫy cửa hàng thức ăn thuần Việt như gỏi cuốn, chả giò, bún riêu, phở, gỏi đu đủ, bò bía, bột chiên.. đến những gian hàng của người bản xứ với các quà tặng khuyến mãi các dịch vụ hay trò chơi phi tiêu, câu búp bê, thảy vòng …vui chung với Tết Việt.

Nhưng đậm nét nhất và đáng nói nhất là làng Việt Nam ngay cổng ra vào, với Khuê Văn Các, Miếu Tiên Sư, Quán Bên Đường, Chùa Thiên Mụ, Chùa Một Cột, Gian hàng Thư Pháp, Tranh Ảnh, Gian hàng đố thơ, gian hàng lô tô…được thiết kế công phu.

Không ai là không khỏi nao lòng khi nhìn lại con đò nhỏ trên dòng sông, chiếc quán nhỏ bên đường với mái rơm dân dã, những đôi trai gái với áo dài khăn đóng đi lại trên đường làng đầy những hoa đào hồng thắm.

Trẻ em VN ăn tết ở Mỹ

Những người Việt trẻ đảm trách phần Tế Lễ cổ truyền trước bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương, với tiết điệu và nghi lễ quỳ, lạy nhịp nhàng theo với chiêng, trống và tiếng của chủ lễ trong nghi lễ khai mạc. Khuynh hướng về nguồn của thế hệ trẻ là một dấu ấn đậm nét cho công sức giáo dục của các thế hệ đi trước.

Nghi lễ truyền thống của sinh viên liên trường với quốc phục màu sắc hài hoà đã được hoan nghênh trong tiếng vỗ tay liên hồi của quan khách tham dự, không chỉ của đồng hương Việt Nam mà ngay cả những viên chức chính quyền địa phương.

Không như những bi quan lúc mới hội nhập về sự ảnh hưởng của lối sống thực dụng, bản sắc Việt vẫn được giữ gìn với những công sức ươm trồng cho con em từ gia đình, các sinh hoạt tôn giáo, các trường Việt ngữ…Đó là những đóng góp vô giá để còn một văn hoá Việt Nam ở ngoài đất nước.

Thứ Sáu, 16/02/2007, 14:36 (GMT+7)

Về Thầy Trần Phạm Hiếu

Đăng trong Văn bởi phananhdung on Tháng Mười Một 24, 2009
Tags:

Nếu Hoàng Diệu thập niên 60 có thầy Nguyễn Hiền Tâm luôn lè phè như một kẻ sĩ muôn đời bất mãn, thầy Võ Tấn Phước nghiêm và ít nói đúng tác phong nhà giáo, thì thầy Trần Phạm Hiếu dung hòa được hai mẫu người trên, duy có điều ăn mặc chải chuốt hơn thầy Phước mà mang phong cách phảng phất hình ảnh một nghệ sĩ sang trọng hơn nhà giáo sinh bất phùng thời là thầy Tâm.

Tôi học thầy Hiếu năm đệ tứ, năm lột xác của tuổi học trò, năm được chuyển lên học buổi sáng với các đàn anh đệ tam, nhị, nhất, xa rời các lớp đàn em thất, lục, ngũ, còn mải miết chạy đuổi trên sân trường buổi trưa nắng gió. Thầy Hiếu dạy Pháp văn, môn học chẳng lấy gì làm vui với cái tuổi thích đánh bi-da ở bàn bi-da chị Năm xéo cổng trường, lê lết ở cà phê Trang, ở Quên Đi, hay quán Quỳnh, ngang trường Providence để tập làm người lớn . . .
Vậy mà không hiểu sao cả lũ chúng tôi lại chẳng khi nào “cúp cua” giờ Thầy dạy. Giờ Pháp văn khô khốc và mỏi miệng phát âm đã được thầy Hiếu văn nghệ hóa thành một môn học vui với nhiều mẩu chuyện du lịch sự, thiên hạ sự . . . của Thầy và nhất là những bài học được thi vị hóa bằng thơ văn của Francois Sagan, Appolinaire . . . và ê a cả những bài hát của Trịnh Công Sơn trong lúc giảng bài, cái phong cách thầy làm chúng tôi mê tít, có đứa còn học thuộc lòng những câu thầy ngâm nga để . . . giựt le với bạn gái mình. Mà chẳng mê tơi sao được khi tuổi mới lớn này được ươm bằng mật ngọt của kiến thức thu thập từ một giáo sư Triết dạy . . . Pháp văn, quần ủi ly thẳng tấp, áo trắng dài tay manchette double tươm tất, cà vạt màu sắc bốn mùa thay đổi hài hòa. Thế nên, chúng tôi thần tượng thầy lắm, và kết quả là, hai phần ba học sinh bắt đầu tập phì phà Pall Mall y chang như . . . tay chơi chánh hiệu (dĩ nhiên là chỉ dám phì phà ở các nơi mà người lớn và thầy cô vắng bóng), vì thần tượng “thầy Hiếu” của chúng tôi không lúc nào thiếu điếu thuốc trên tay, thầy ít tốn diêm quẹt lắm, thuốc cứ mồi nhau điếu này đến điếu khác, và cháy trên tay thầy liên tục . . . suốt giờ dạy.
Thường thì sau khi ra bài tập cho học sinh làm, thầy Hiếu hay có thói quen thung dung tháo kính nhốp dày như cái đít ly, rồi ngồi mơ màng theo khói thuốc, bọn tôi cứ len lén bò lên từ phía dưới chiếc bục cao để bàn giáo sư ngồi, rút từng điếu thuốc từ bao thuốc của thầy trên bàn, mà thầy chẳng bao giờ bắt được bao giờ vì độ cận quá nặng (bọn chúng tôi đặt tên Thầy là thầy Hiếu cận để phân biệt với thầy Hiếu La Thoại Tân, còn các Thầy khác thì gọi thầy là Hiếu già!). Một năm trời làm môn sinh học thầy về Pháp văn lẫn . . . thuốc lá Pall Mall, cái khói thuốc thơm lừng này bám sâu vào máu của chúng tôi, nên đến khi “xếp bút nghiên theo việc đao binh” tôi đâm ra nghiện nặng hút thứ thuốc lá điếu thon dài hấp dẫn này, và nhất là mùi khói thơm phưng phức bám vào cả ngón tay kẹp thuốc vàng ươm.

Lớp đệ tứ P2 tôi học thời ấy là một tập họp khá nhiều thành phần học sinh, từ những thằng nhỏ nhất là Nguyễn Thanh Đoàn, Huỳnh Hữu Đức, Hồ Anh Dũng, tôi (phải xin miễn tuổi thi đệ thất) . . . rồi còn có Nguyễn Ngọc Hồng, Nguyễn văn Lộ, Nguyễn văn Bự . . . , còn có cả những người lớn hơn mà tụi tôi không thể xưng hô ngang hàng được như Lý Sanh Nguyên, Lương văn Út, Mạch Xường, Nguyễn văn Mánh . . . những người bạn này mà sau năm đệ tứ này, khi đủ 18 tuổi, đã phải khăn gói rời trường dấn thân vào cuộc chiến. Vì vậy, ảnh hưởng của ngày mai xa trường của lớp học sinh này cũng lây sang chúng tôi và làm chúng tôi thấy mình . . . lớn hơn, quen với nhiều trò chơi của học sinh lớn mà các học sinh các lớp khác ít có được: ngoài thời gian quán xá, chúng tôi còn bắt chước thầy Hiếu, lê la ở quán Kim Tễnh Huệ Hương. Trời ơi, tôi còn nhớ như in cái ông chủ quán da ngâm đen với một mụt ruồi và vài sợi râu loăng quăng trên gò má, trông có vẽ khó khăn, nhưng lại . . . từ bi bất ngờ với hai thằng nhóc như tôi và Đoàn, ngồi hàng giờ để chỉ uống một ly sinh tố mà ngấu nghiến . . . cọp một đống các tạp chí bày bán ở đó từ Diễn Đàn,Văn, Bách khoa, Khởi Hành, và vô số báo chí thời ấy như Thần Chung, Đuốc Nhà Nam, Chính Luận, . . . Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ hình ảnh thầy Hiếu trầm ngâm bên ly cà phê đen, khói thuốc lãng đãng qua đôi kính cận dày cộm, hờ hững nhìn đâu đâu  với tờ báo trên tay, ở đó, hay một vài quán xá quen thuộc khác . . .
Nhưng buồn thay, vì một vài lý do, tôi lại không theo lời thầy dạy, thay vì học hành đàng hoàng, lại tình nguyện chọn nghiệp nhà binh. Tôi vào trường Bộ Binh Thủ Đức ở giai đoạn cao của cuộc chiến, ra trường chọn đơn vị ở Sóc Trăng, rồi bị quay trong cái guồng máy khô khốc đó, quên bẵng cả một thời tuổi nhỏ rất đẹp ở trường lớp của mình.
Năm 73, sau một trận đánh mà trung đội tôi chỉ huy bị thiệt hại nặng nề, về lại tỉnh lỵ trong cực cùng chán nản, tôi cùng một vài người lính vào một quán nhỏ, quán sinh tố Thành Nguyên gần tiệm hớt tóc Cây Me, sau một chầu nhậu quắt quay, nóng lên vì một vài thanh niên tóc dài đùa giỡn quá lố, vài người lính theo lệnh tôi đuổi hết khách trong quán ra ngoài, thầy Hiếu là một trong những người khách có mặt lúc ấy. Tôi sững người khi nhận ra thầy, vẫn áo trắng dài tay, nút cài tay hẳn hoi, cà vạt trang nhã và đôi mắt buồn buồn sau cặp kiếng dày ngày xưa, đang nhặt nhạnh thuốc lá, tờ báo bước ra . . .
Tôi chào thầy, xua thuộc cấp của mình ra ngoài, rồi lí nhí xin lỗi thầy và rời quán. Thầy Hiếu kéo tay tôi lại, rút cho tôi điếu Pall Mall, vẫn hiệu thuốc ngày xưa thầy hút, cẩn thận đốt diêm mồi cho tôi điếu thuốc, giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ:
- Em có chuyện buồn phải không? Về ngủ đi!
Sau ngày đó, tôi không còn dịp gặp lại thầy, nhưng biết tự chế hơn trong những cơn say lạng quạng của dân nhà binh chết sống, vì tôi nhớ đến thái độ dỗ dành và bao dung của thầy ngày ấy.
Năm 1978 ra khỏi trại cải tạo, tôi lơ mơ về thành phố, nghe lại chuyện tang thương dâu bể của nhiều người xa lạ, thân quen, trong đó có cái chết của thầy Hiếu. Thầy Hiếu chải chuốt của tôi ngày xưa, đã chết trong nghèo khổ cùng cực . . . đến không có nỗi một chiếc quan tài. Tôi hình dung lại cái dáng dấp nhỏ thó gầy gò của thầy ngày xưa, quần ủi ly thẳng tấp, áo trắng dài tay manchette double tươm tất, cà vạt màu sắc hài hòa.
Và trong những cơn say, thỉnh thoảng tôi vẫn như còn nghe tiếng thầy khuyên nhủ ngày nào:
- Em có chuyện buồn phải không? Về ngủ đi!
- …

Xuân khúc

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười Một 6, 2009
Tags: ,

chạm tay
ngưỡng cửa mùa Xuân
ngày: đông lạnh giá,
đêm: bâng khuâng buồn
nhớ ra: ta mất quê hương
mùa Xuân lạc giữa phố phường xứ xa!

mùa Xuân
mở cánh cửa ra
đào: còn khép nụ
mai: chưa nhú chồi
còn ta: gần cuối cuộc chơi
vẫn còn lận đận chuyện đời áo cơm!

lục bát không đề

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười Một 6, 2009
Tags: ,

thôi thì tàn cuộc đao binh
nhắc chi em -vết thương tình- năm xưa
ngày qua, tình cũng rời xa
xoay vòng nhật nguyệt, xót xa. Ích gì?
người đi rũ áo chia ly
tiếc chi chiếc bóng tà huy cuối ngày?

tình ca cho em

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười Một 6, 2009
Tags: ,

về đi thôi, cô nhỏ
đã hết rồi mùa yêu
người đi không về nữa
nghĩa trang chiều tịch liêu

về đi thôi, cô nhỏ
chim vịt đã kêu chiều
bếp nhà ai khói tỏa
vạt nắng rớt, buồn thiu

về đi thôi, cô nhỏ!
lau khô mắt lệ nhòa
quên cuộc tình nghiệt ngã
chợt đến rồi chợt xa

về đi thôi, cô nhỏ
cơn mưa đổ bên đường
giọt mưa hay giọt khổ?
rơi trúng nỗi cô đơn!

về đi thôi, cô nhỏ
người đã cách dặm nghìn
đời chia rồi đôi ngã
trăm năm, lỡ cuộc tình!

về đi thôi cô nhỏ!

tâm bút mùa xuân

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười Một 6, 2009
Tags: ,

Khi không gian tràn ngập những màu hoa và nắng ấm
Khi thời gian tỏa ngát hương thơm ký ức Tết quê nhà
Này bạn ạ! Mùa Xuân đã đến.
Hãy mở lòng ra cùng đón mùa Xuân diệu viễn
Mùa Xuân của 18 đời hậu duệ Hùng Vương.

Hãy nắm tay và nói cùng nhau lời chúc tụng yêu thương,
quên đi hận thù dai dẳng
thay thế chủ nghĩa, giáo điều và những nhân danh vớ vẩn,
bằng vòng tay nồng ấm của trăm con cùng bọc mẹ Âu Cơ.

Hãy sống thật thà như ông cha ta từ thuở hoang sơ,
không so đo: ai thắng, ai thua, ai lời, ai lỗ
Mặc lại chiếc áo the, đi lại đôi guốc gỗ
cùng phủ phục trước mồ mả gia tiên.

Và như thế, hãy quên đi những thù hận tư riêng,
để đưa đất nước vươn mình theo Thánh Gióng.
Cùng nắm tay giữ đất cha ông, giết giặc đói,
giặc nghèo, giặc đảng
Hồi phục Tổ Quốc Việt Nam rực sáng dưới trời Đông!

Phan Anh Dũng

tháng mười hai nhớ quê nhà

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười 7, 2009
Tags:

vậy mà đã tháng mười hai
gió se sắt lạnh mưa ngày cuối năm
tiếng mưa rớt giọt mù tăm
đốt thêm lửa ấm chỗ nằm trú đông
chợt thèm gió gợi hương đồng
cuốn tà áo mỏng giữa dòng người qua

bâng khuâng khép mở đôi tà
áo hay em nở nụ hoa đầu mùa?

tháng mười hai mà lạ chưa
đâu rồi gió hốt bụi lùa tóc ai
đâu rồi lạnh tháng mười hai
cho ta tan giữa vòng tay ấm nồng
đâu màu trăng khuất ven sông
đâu hoa cau tỏa thơm lừng vườn sau?

đâu lời ru mẹ rầu rầu,
tháng mười hai biết tìm đâu bây giờ?

hạnh ngộ

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười 6, 2009
Tags: ,

gặp em,
ta nửa đời người
vẫn bừng bừng lửa
như thời mới yêu

này em,
đời có bao nhiêu
yêu đi
dẫu chỉ tình yêu muộn màng!

ơn em

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười 6, 2009
Tags: ,

cảm ơn
em đã cho tôi
những quay quắt nhớ
những bồi hồi mong . . .

những yêu đương
những mặn nồng
những hơi xuân ấm
giữa đông buốt người.

bên em
tôi biết cuộc đời
có tình tri kỷ
có lời sắt son
có café ngọt môi hôn
có vui hạnh ngộ, có buồn chia xa . . .

em, mặt trời
ấm tim ta
giữ hoài em nhé
dẫu là trăm năm!

thêm một sinh nhật có nhau

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười 4, 2009
Tags: ,

sinh nhật có em

sinh nhật năm nay,
chỉ có em và anh
không nến hồng,
thắp buồn thêm một tuổi
nhưng anh vui,
vì biết em đang đợi
mau lớn kịp . . .  như anh

sinh nhật năm nay,
chỉ có em và anh
với món quà,
cột bàn tay hai đứa
nên anh vui,
vì biết là một nửa
cuộc đời anh . . . là em

sinh nhật năm nay,
chỉ có em và anh
với nụ cười,
như tường vi buổi sớm
nên anh vui
vì biết rằng cuộc sống
cũng còn rất . . .dễ thương!

sinh nhật năm nay,
chỉ có em và anh
mà hiện hữu rất nhiều điều
nên anh vui
vì biết rằng: tình yêu
là một điều có thực

dưng không

Đăng trong thơ phan anh dũng bởi phananhdung on Tháng Mười 4, 2009
Tags: ,

dưng không
sao xõa tóc mềm
cho ngày tắt nắng, cho đêm quên buồn
dưng không
sao bỗng dỗi hờn
cho se sắt nhớ, cho vàng lá xanh
dưng không
sao mắt doanh tròng
cho đời quay quắt, cho long đong người

rồi dưng không bỗng mĩm cười
xóa tan đi hết
những lời dưng không.

Trang sau »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.